| Người
chết hai lần
(Cho Mẹ và Quê hương tôi)
Đêm qua nằm
mơ thấy mẹ
Xác xơ tiều tụy cơ hàn
Nhìn con, ngàn lời muốn
kể
Qua dòng nước măt chứa
chan
Đau lòng, con
ngồi bên cạnh
Cầm bàn tay mẹ già nua
Lệ con nhạt nhoà lên
mắt
Mẹ ơi, thương mẹ bao
vừa!
Bóng mẹ bỗng
dưng mờ ảo
Rồi tan như khói như
sương
Lòng con dậy mùa giông
bão
Giơ tay níu vội vô thường
Vòng ôm tay
con trống vắng
Mẹ ơi! Mẹ đã xa rồi
!
Buồn thương, hồn con
chết lặng
Tủi thầm cho phận mồ
côi!
Thế rồi sáng
nay con nhận
Thư nhà, dấu đóng Việt
Nam
Báo tin người ta giải
tỏa
Nơi yên nghỉ mẹ: Nghĩa
trang!
Để người ta
xây khách sạn
Để người ta dựng tư
dinh
Người ta làm nơi giải
trí
Người ta "hồ hởi"
vô tình!!!
Từng tấm bia
sầu vụn đổ
Xương người chất đống,
cao lên
Kẻ sống đã đành. Cơ
khổ !
Sao người chết cũng
không yên?
Mẹ ơi, con
không còn lệ
Để mà rửa bớt niềm đau
Hỏi ai người không cha
mẹ
Không tình cốt nhục
thâm sâu?
Tổ quốc nào
trên trái đất
Dân lành không chỗ dung
thân?
Đời sống nào thua súc
vật
Người dân chết đến hai
lần!
Ngô
Minh Hằng
|