|
Biển
Tối
Dân Đen
Đệ Nhị Bảo Bình
Những
ngày Huấn Nhục
Như nước dòng lao gặp đá ngăn
Cuộn từ đáy vực tỏa băn khoăn
Chưa vần được đá nên tung sóng,
Ức mãi ngàn năm vẫn thét gầm
XD
*****
Phi tỉnh dậy trong căn phòng màu trắng của
bệnh xá quân trường. Buổi sáng thật mát, tiếng chim hót, tiếng gió
thổi rào rạt trên những ngọn cây thùy dương của miền biển mặn trộn
lẫn với ánh sáng mặt trời của buổi bình minh làm Phi nghĩ mình đang
trôi nổi trên một chốn thiên đàng nào đó.
Chiếm cứ một góc nhỏ làm trong quân trường,
dưới những tàn cây thật cao, thật mát, xa hẳn những tiếng quát tháo
của đàn anh, bệnh xá ở đây có một khung cảnh thật yên bình, tươi
mát của một cỏi thiên thai không tưởng.
Phi chỉ còn nhớ lần cuối cùng nhận thức được sự việc là đang vác
khẩu súng trường thật nặng trên vai trong vị trí “Thăng Thổ” lần
thứ 37 lúc phải thi hành lệnh phạt dưới trời nắng chói chang trước
cổng Câu Lạc Bộ, bên cạnh những tiếng la hét, quát tháo của đàn
anh không bao giờ chấm dứt.
Đột nhiên Phi cảm thấy bầu trời trở thành tối đen, đầy những đóm
lửa, đầy những sao vàng, sao đỏ, đầy một dòng nước thật nóng chãy
từ con suối đen thẳm từ trên cao, rồi Phi chẳng nghe, chẳng thấy
gì hết.
Mới vài ngày trước đây, Phi và bạn bè bước chân vào cổng quân trường
của Trung Tâm Huấn Luyện/Hải Quân/Nha Trang sau một chuyến hải hành
trên biển xanh, giả từ thành phố Sài Gòn thân yêu, ở một góc chân
trời nào đó.
Quân trường Nha Trang, ở ngay sát bờ biển, chỉ cách một con đường
tráng nhựa, với những hàng cây thẳng tấp, ở đó những tiếng la hét
của đàn anh, tiếng còi tập họp của sinh viên cán bộ lúc nào cũng
lanh lãnh bên tai, xa xa là những câu nói lạnh lùng của cán bộ:
-Trước mặt các anh là núi non hùng vĩ
Sau lưng các anh là biển cả mênh mông
Giờ đây cổng quân trường đã khép lại
Danh dự, tự ái của các anh sẽ phải đặt dưới gót giầy của đàn anh...
Quân trường huấn luyện, đào tạo sĩ quan hải quân của quân đội, nằm
trên đường Duy Tân, gần Cầu Đá. Ở đây có biển sâu, có núi cao, có
Hải Học Viện, và cũng có một quán ăn bình dân ngon lành, nổi tiếng
được gọi là Phở Chụt. Mỗi khóa học khai giảng ở đây sẽ lần lượt
được đặt số thứ tự bắt đầu từ số 1, cộng thêm một trong 12 tên của
những chòm sao ở mãi tận trên trời, khóa của Phi có một mỹ từ thật
đẹp, thật kiêu hùng, cái tên “Đệ Nhị Bảo Bình” xa xăm nào đó.
Quân trường chỉ có chứa được hai khóa: khóa
đàn anh là “Bố”, khóa đàn em là “Con” rất đúng nghĩa.
Theo phong tục của người VN, con phải luôn luôn nghe lời bố giống
như ở đây, đàn em là những kẻ đến sau phải vâng lời tuyệt đối những
người đến trước, ít ra là trong thời gian đầu nhập học. Thời gian
đầu tiên cho nhưng sĩ quan tương lai nầy được mênh danh là thời
gian huấn nhục hay là thời gian của ‘máu và mồi hôi’, thời gian
của ‘vâng lời không thắc mắc’, thời gian của ‘không xin xỏ’, và
cũng là thời gian của ‘kiêu hùng, chấp nhận’.
“Ta giờ như giòng suối cạn nguồn
Mỏi mòn trông ngóng nước tràn tuôn
Thân trơ sỏi đá khô cằn cỗi
Chợt mất trong trời ngập khói sương”
NK
Tại nơi đây, lúc nầy, đàn em chỉ là những con số mà thôi, được thử
thách bằng những hình phạt kỳ dị, vô lý, khắt khe, nhục nhằn của
quân đội. Ở đây, những thanh niên tình nguyện sẽ được trui rèn một
kỷ luật sắt đá, để chuẩn bị, để xứng đáng là một chiến sĩ, một sĩ
quan lãnh đạo hay là một Hạm Trưởng kiêu hùng trong tương lai.
Nếu cuộc đời có những chông gai, có số mệnh thì có lẽ khóa học của
Phi có nhiều sóng gió như những lần biển động ngoài khơi.
Trước khi tới cổng trường Nha Trang, phần lớn các bạn bè của Phi
được bổ nhiệm vào các đơn vị hạm đội, sống cuộc đời nửa quan, nửa
lính, đôi khi phải áp dụng những định luật sinh tồn của nhà vạn
vật học Dawin nào đó, để có thể sống còn trong những ngày làm lính
biển tạm bợ, trong những lúc đối phó với những thủy thủ cứng đầu,
những sĩ quan cơ hữu khó khăn. Tất cả những điều đó được phụ họa
bởi nguyên nhân thiếu thốn dinh dưỡng trên các chiến hạm của Hải
quân, và biển cả dữ dằn, mưa bão đã làm yếu hẵn những thằng thanh
niên như Phi, những tên trẻ tuổi, mộng mơ đang nuôi dưởng mộng hải
hồ cho cả cuộc đời trước mặt.
Thấy người lính y tá đứng gần đó, Phi định chồm dậy, nhưng hắn vội
vàng chạy tới:
- Mừng ông đã tỉnh lại? Cứ nằm nghỉ cho khỏe đã. Bọn đàn anh của
ông ở ngoài dữ lắm! Họ đang “hành hạ” bạn bè của ông đó!
Phi cười nửa miệng, có một cái gì xa lạ mênh mông khi nghe tiếng
“đàn anh” và “bạn bè”, ngượng ngùng hỏi:
- Tôi vào đây được bao lâu rồi!
- Ông được đưa vào từ trưa hôm qua. Đại úy bác sĩ tưởng ông “đứt
giây” hồi đêm hôm rồi! Phi bàng hoàng, nín lặng! cả người tự nhiên
nóng bỏng, khó chịu. Hai tiếng “đứt dây” có nghĩa là “đi đời”, có
nghĩa là “chết thật”, có nghĩa là lìa bỏ vĩnh viễn của cuộc đời
xuân trẻ, tan vỡ những ước mộng khát khao một cuộc đời hải nghiệp.
Trong bệnh xá nhỏ hẹp, những tên bạn cùng khóa nằm gần đó, Phi hầu
như biết gần hết, mặc dầu lúc đặt chân vào cổng trường, Phi chỉ
biết được khoảng phân nửa bạn bè, phần lớn là các tân binh cùng
thụ huấn 9 tuần cơ bản quân sự ở TTHL Quang Trung.
Cây quạt trần quay chầm chậm trên đầu. Chung
quanh bạn bè nằm la liệt thật đông. Đa số là những đứa trải qua
những ngày nửa quan, nửa lính trên những vùng đại dương bão tố.
Trong đó, thằng Thật còn tệ hơn Phi gấp bội.
Thật trước khi vào lính thì mắt đã cận rồi,
lúc nào cũng đeo kiếng. Lúc mới vào trường, vội vã làm sao nhét
vội cặp mắt kiếng vào túi quần, không ngờ đàn anh bắt cả bọn bò
lăn trên mặt đất, Thật quên bẵng đi cặp kiếng, bị bể tan nát. Không
còn mắt kiếng, Thật phải khổ sở, mò mẫm cột giây giầy nhà binh cao
cổ như một kẻ mù lòa.
Nếu là quân đội, ai ai cũng biết xỏ giây giầy
mấy chục lỗ với đôi mắt còn sáng thì cũng đã lâu, không kể phải
bận quân phục chỉnh tề, phải chạy từ phòng ngủ ra tới thao diễn
trường, tất cả phải hoàn tất trong 30 giây đồng hồ, với cặp mắt
cận không mắt kiếng, Thật không thể nào hoàn tất trong thời gian
thật ngắn, quá ngắn.
Mười lần như một, Thật luôn luôn bị trễ, luôn luôn bị đàn anh phạt
tơi bời, phạt như “cái mền rách”. Chính Phi cũng đã bị đàn anh bắt
phải dìu Thật vào hàng khi hắn đã thi hành xong lệnh phạt, bởi vì
Thật lúc đó còn tệ hơn “cái mền rách” rất nhiều.
Phi còn nhớ ngày hôm kia, đàn anh cứ lập đi,
lập lại cái việc “quạt trần tự tử”
- Các anh “23” nghe đây. Các anh mới vào quân trường mà yếu hèn,
đã đút đầu vào quạt máy tự tử....
Có mấy thằng đứng trong hàng bị đàn anh lôi ra phạt bởi vì không
nín cười được khi nghe cán bộ tuyên bố trước hàng quân. Một vài
thằng cũng lẩm bẩm, chê trách cái thằng tự tử là cái đồ yếu hèn,
đồ “dễ bễ”, đồ hại bạn...
Phi lúc đó cũng không nhận thức là chuyện
giả hay thực, nhưng cũng thương cảm cho thằng bạn nào đó đã cam
đảm, dám leo lên tới trần nhà để tự tử bằng chiếc quạt trần. Có
lẽ tinh thần của nó xuống tận cùng mặt đất. Không biết nó sống chết
thế nào!
Trong vài ngày đầu huấn nhục, hai thằng bạn
đồng khóa lần lượt giã từ bạn bè vĩnh viễn, hai thằng bạn mà Phi
chỉ nghe tên chứ không hề biết mặt. Phi cũng không biết tụi nó chết
bao giờ, tại sao mà chết, những quan tài đặt chỗ nào, tụi nó được
chôn cất làm sao, ...
Nhưng hai thằng bạn cũng mang danh khóa học
nầy, sẽ vĩnh viễn ở mãi trong lòng của những bạn bè còn lại, sẽ
được bàn bè ở đây, ở đó luôn luôn tưởng nhớ về sau mỗi khi những
đứa còn lại nhắc nhở về quân trường, về những kỷ niệm của những
ngày xa cũ.
Cái tin bạn bè bị chết đi ngày trước, ngày
sau. Phi chỉ nghe loáng thoáng lúc đàn anh hò hét ngày hôm qua.
Chắc đàn anh nói thật và làm thật rồi .."các anh lúc này là
những con số, chúng tôi muốn xóa bỏ’ lúc nào cũng được."
- Hạ sĩ có biết nguyên do nào đưa đến cái chết của bạn tôi không?
Phi hỏi.
Người lính y tá nhìn Phi rồi lắc đầu nhè nhẹ
Im lặng một lúc, Phi cố gắng nhận định tình hình:
- Ngày hôm qua tôi nghe đàn anh nói có một tên tự tử bằng quạt trần,
có đúng vậy không?
- Không phải anh đó đâu. Anh ta chỉ vì bất cẩn khi lau chùi cánh
quạt...không phải tự tử đâu..Nhưng anh ta không sao hết.
Anh y tá cười ha hả, cười một tràng thật dài ...như từ nhỏ tới giờ
chưa bao giờ được cười như vậy.
Nhìn quanh một lần nữa, Phi hỏi:
- Mấy người bạn của tôi vào đây hơi nhiều phải không?
Anh y tá mỉm cười:
- Mấy ông hên lắm đó! Không có lệnh trên thì chắc "đứt dây"
thêm mấy chục mạng nữa rồi! Tất cả các ông nhập viện, cơ thể đều
thiếu nước, thận hầu như hết hoạt động được. Một số được đưa ra
ngoài quân y viện Duy Tân tối hôm qua.
Phi lẩm bẩm một mình: Hèn chi!
Buổi sáng hôm qua, ăn điểm tâm bánh mì chuối, Phi nhai hoài, nhai
mãi mà miệng không còn giọt nước miếng, vừa chạy tại chỗ, vừa phải
thăng thổ, vừa phải làm chó mèo, vừa phải nghe đàn anh nạt nộ, vừa
phải ăn thật nhanh.
Bánh mì nhai thành bột mà không thể nào nuốt được, đành ngậm hoài
trong miệng để lúc nào ra sân cỏ, kiếm chỗ phun ra.
Thêm vào đó, trung đội khóa sinh của Phi lại là "trung đội
hoàng gia" có nghĩa là trung đội làm việc quét dọn những nhà
cầu, nhà tiểu cho cả dẫy nhà của đàn anh và của đàn em. Đàn anh
hay thật, cái danh từ "hoàng gia" này mà viết thư về cho
mấy cô bồ biết được, chắc họ hãnh diện với chị em, bạn bè lắm đây!
Như truyền thống của quân trường, sinh viên đàn em phải làm tất
cả những công việc lao động, vệ sinh, dọn dẹp sạch sẽ quân trường
như việc kéo cát thẳng hàng, nhặt rác, chùi rửa những nhà vệ sinh..........
Tùy theo đàn anh quyết định tội nặng hay tội nhẹ, đàn em tuyệt đối
phải thi hành mệnh lệnh của đàn anh như việc "hít đất",
thăng thổ, "móc giò đếm ngược", "kéo xe La Mã",
"bò", "lăn"...
Tất cả tên nào thuộc về trung đội hoàng gia luôn luôn bị phạt bởi
vì nhà cầu không bao giờ được làm sạch sẽ đúng tiêu chuẩn của đàn
anh. Trung đội bị phạt phải chạy vòng quanh sân cỏ trước câu lạc
bộ trước giờ ăn trưa, phải mang súng và chạy tới khi nào đàn anh
cán bộ bảo ngừng thì thôi.
Phi lại có hai tội rất lớn: tội thứ nhất là trùng tên với cán bộ
đại đội trưởng đàn anh, phải xứng đáng để bị phạt nhiều hơn bạn
bè, tội thứ hai là trùng họ với một đàn anh, phải xứng đáng bị phạt
để được vinh dự làm người cùng họ với quan lớn.
Các đàn anh thường hay ghé thăm, hỏi tội ngay trong phòng ngủ của
Phi.
-Cùng họ, cùng tên với quan lớn mà đi làm nhà cầu thì thật là "tối
nước" quá đi. Một đàn anh gằn giọng, chế diễu Phi.
Thằng Gia nín cười không được, phát ra một tiếng "Ha...."
rồi tắt nghẽn.
Một đàn anh khác la lớn:
- Mấy anh còn tà tà dân chính lắm! Dám cười chê bạn bè. Tất cả móc
giò lên tủ đếm ngược từ con số 100.
Cả tám thằng la to:
- Tuân lệnh niên trưởng! Rồi theo đúng vị trí mà thi hành.
Tiếng còi tập họp ngoài sân vang lên lanh lảnh nhưng đàn anh vẫn
đứng đó! Không một tên nào dám cử động.
- Mấy anh thuộc "trung đội hoàng gia" nghe đây! Từ đây
các anh sẽ lấy cầu tiêu làm nhà, nhận bồn cầu làm bạn, lấy bồn rửa
mặt làm người yêu. Phải kiêu hùng, bắt đầu từ đây không phải tập
họp, điểm danh gì cả.....tất cả chạy vào phòng vệ sinh nhận "nhiệm
sở nhà cầu" ngay lập tức...
Ngày hôm đó là ngày đen tối của Phi và của 7 thằng bạn chung phòng.
Cả bọn phải quỳ trước hàng quân về tội trốn vào cầu tiêu, về tội
hèn nhát, tội không tập họp...Quỳ xuống để ăn năn tội lỗi, để bạn
bè chửi rủa, khinh khi, để đàn anh làm một đề tài hèn kém của đàn
em, không được than thở, không được xin xỏ, không được giải thích
một lần. Chỉ phải cắm đầu tuân hành lệnh phạt.
- Khóa 23 nghe đây! Các anh hèn kém lắm, các anh còn "tối nước"
lắm, chưa xứng đáng bước chân tới cổng quân trường. Mới có vài ngày
các anh đã phải trốn vào cầu tiêu, đút đầu vào quạt máy để tự tử,
làm đơn xin giải ngũ, viết thơ than thở với đào, chống đối đàn anh
không chịu tập họp, chậm chạp tà tà dân chính....
Đàn anh cán bộ lập đi, lập lại nghe riết rồi cũng quen. Từ từ, tên
nào chậm chạp lắm thì cũng biết những tội lỗi ngập đầu của đàn em
chỉ là những hoạt cảnh của thời gian huấn nhục ở quân trường từ
khóa học này sang khóa học sau.
Trời tháng Tư nóng như lửa, nếu như lúc Phi còn nhỏ ở trường trung
học, đối với một tuyển thủ bóng tròn như lúc xưa thì cái nhiệt độ
nóng bỏng này không có gì đáng kể. Con sông SàiGòn sau nhà máy xi
măng Hà Tiên có bề ngang thật lớn, Phi cũng đã bơi qua, lội lại
như đi bộ trên đất liền. Thế mà bây giờ “ngã xuống ngựa” nằm dài
ở đây. Nguyên nhân rất rõ ràng thực tiễn.
“Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Soi ánh nắng pha lê...”
XD
Những ngày ói ra mật xanh, mật vàng. Những ngày ói ra máu ở vùng
biển Đà Nẵng giông bão, những ngày ăn cá hấp, rau muống luộc trên
tàu trong vài tháng gần đây đã lấy gần hết sức khỏe còn lại của
Phi trước khi vào cổng quân trường.
Những ngày huấn nhục đầu tiên dưới ánh nắng chói chang, không được
uống nước đầy đủ bởi vì đàn anh quan niệm uống nước nhiều sẽ bị
ngất xỉu!!! Không có nước có nghĩa là trái thận từ từ không làm
việc dưới mặt trời cháy da, có nghĩa là một con số sẽ bị xóa bỏ
đi, thực sự dễ dàng. Hai người bạn cùng khóa mà Phi chưa hề biết
mặt có thể là một bằng chứng của sự thật, rõ ràng là đây.
-Ông thấy đói bụng không? Anh y tá hỏi
Phi lắc đầu:
- Tôi chỉ khát nước thôi.
Anh lính y tá lẳng lặng lấy nhiệt độ, bắt mạch của Phi, rồi nói:
- Chiều nay nếu ông không thấy đói mà nhiệt độ còn cao thì bác sĩ
sẽ đưa ông ra bệnh viện Duy Tân.
- Thật sao? Phi kinh ngạc hỏi lại.
- Hai người bạn của ông không cứu kịp nên bác sĩ phải đề phòng vậy
thôi. Y tá nói xong tiếp tục bắt mạch cho thằng bạn nằm bên.
Phi lặng thinh, sửng sờ! Không lẽ cuộc đời của Phi chấm dứt sớm
từ đây, trong vài ngày nữa? Những ngày mơ ước thiếu thời, mong được
vẫy vùng trên biển cả không lẽ ngắn gọn như vậy sao?
Vì màu đại dương xanh biếc, mùi nước biển mặn mà, vì những cơn gió
biển rì rào trong mát, vì những đàn chim, những vì sao biền biệt,
xa xăm trong bầu trời ban đêm đen thẵm, Phi đã không chọn trường
Võ Bị Đà Lạt anh hùng, không chọn trường sĩ quan không quân lả lướt,
chỉ nhất định gia nhập vào Hải Quân, vào trường sĩ quan Nha Trang
này đây. Mục đích của Phi thật rõ ràng, con đường vạch ra sẽ là
những mơ ước thiên thần, không tưởng:
“Cha ta là Hải Long Vương
Mẹ ta là mỹ nhân ngư
Ta sinh ra trên đỉnh sóng thần
Lớn lên bằng rong rêu biển cả
Từ nay ta chấp nhận đại dương là nhà
Lấy sao trời là bạn, màu xanh nước biển là màu mắt người yêu...”
Bây giờ sự thật lại phủ phàng hay là định mệnh ở đây, đã dẫn đưa
Phi vào một con đường tắt nghẽn.
Không nghĩ mà tới, hình ảnh gia đình hiện ra rõ ràng trong trí nhớ,
mẹ Phi bờ vai còm cõi, ngồi bên chiếc máy may, cố gắng may xong
cái quần đùi để Phi dùng cho những ngày huấn nhục. Bà phải tự tay
may cho thằng con sắp đi xa, như một lần trong những vạn lần, gởi
gấm một tình thương của người mẹ sắp xa con.
Thực sự lúc sắp đến ngày xuống tàu ra Nha Trang, sĩ quan liên lạc
đã chỉ dẫn cho khóa sinh những hành trang cần thiết phải mang theo,
trong đó ít nhất là khoảng chục cái quần đùi trong thời gian huấn
nhục, Phi nghĩ là đâu cần nhiều như vậy, cứ bảo mẹ đừng may, nhưng
lúc này thì thực tế rõ ràng.
Không biết sau những ngày này đây, còn lại được bao nhiêu quần áo?
Cái đầm nước ở gần bệnh xá, một bên góc là cái chuồng gà thật lớn,
đàn anh gọi là suối Tiên, có màu đen lợt.
Tất cả các đàn em phải được vinh dự tắm nước của suối Tiên để được
lột xác của một tên dân chính tà tà, để trở thành một sinh viên
sĩ quan xứng đáng. Nước của suối Tiên nặng mùi nhưng mát lạnh đúng
như nghĩa của nó.
Cái áo thung và cái quần đùi sau khi được tắm suối Tiên sẽ được
phế thải, nhưng hình ảnh của mẹ Phi bây giờ hiện ra thật rõ, như
lúc bà ráng may thêm cho Phi đến hết cả xấp vải, như sợ con mình
sẽ thiếu thốn ở vùng đất xa lạ nào đây.
“Ngoài ấy vui không, anh của em?
Trong này đã có nắng vàng êm;
Mỗi lần nắng rọi, em ra cửa,
Em nghĩ gì đâu, đứng lặng im.” XD
Hình ảnh của Thu cũng hiện ra miên man trong
đầu óc rối bù của Phi. Hình ảnh của người yêu có mái tóc thề với
chiếc áo màu xanh nước biển, khuôn mặt đầy nước mắt, tiễn Phi xuống
chiếc Dương Vận Hạm ở Sài Gòn để lên đường thụ huấn. Hình ảnh đó
hiện ra mới như ngày hôm qua:
- Em chúc anh học hành đỗ đạt và vui hưởng đời sống quân trường!
...đừng quên viết thư cho em.
Phi chỉ mỉm cười, quàng vai ôm lấy bờ vai
bé nhỏ của người yêu, hôn nhẹ trên tóc Thu, thì thầm:
- Cám ơn cô em! Viết thư thì chắc phải lâu lắm! Anh cũng chúc em
thi đỗ vào trường Sư Phạm khóa tới! Nhưng đừng khóc, người ta cười
tụi mình đấy! Đừng để anh có cảm tưởng như mình sắp theo ông bà
đó nghe!
Thu nhoẻn miệng cười thẹn, cặp mắt còn đỏ hoe, bàn tay thon nhỏ
nắm tay của Phi như sợ rằng mình sắp mất một vật gì thật quý.
Thu sẽ thi Tú Tài II trong vòng vài tháng
nữa, đang là nữ sinh trường trung học gần sở thú, toàn là con gái,
đầy những hàng cây me. Trường cũ của Phi ở xa đó, không có hàng
cây me nhưng có nhà thờ thật lớn trước cổng trường, ngay ngã sáu,
bên hông trường lại còn có một bệnh viện rất lớn, lâu lâu ngồi trong
lớp cũng được nghe tiếng còi xe cứu thương ầm ĩ.
Phi thường nói đùa là Thu vừa ăn me chua, vừa giỡn với mấy con khỉ
trong sở thú... Con gái gì mà cứ thích ăn mấy trái cây chua với
muối ớt thật cay....
Để đáp lại, như truyền thống của con cháu hai Bà... , Thu cũng bảo
rằng Phi chọn được trường học thật hay, vừa có nhà thờ, vừa có bệnh
viện, ...lỡ mấy anh có chuyện gì nguy hiểm thì cũng... tiện lợi
lắm rồi! ...
Chiếc tàu tách bến xa dần mà Thu vẫn còn đứng
tần ngần ở đấy, chiếc khăn mùi xoa vẫn còn lay động xa xa, như muốn
kéo níu một chân tình nào đó, một lần tiễn biệt đầu tiên đến một
người tình đang tập tành làm lính biển.
Thân hình của người yêu nhỏ nhắn, thương yêu từ từ mất dạng khi
tầu hướng sang một khúc quanh. Nỗi lòng của Phi lúc bấy giờ thật
trống vắng, người yêu ở lại, trước mắt sẽ là những ngày may rủi
không biết trước.
Nhưng ngày hôm nay, Phi cảm thấy thương mẹ già cùng cực, thương
mến người yêu một đời mãi mãi.
“Ồ! mới nghiêng mình xem nước trong,
Vui mừng em thấy má em hồng...
Em tôi ăn nói vô duyên quá!
Em đốt lòng anh, em biết không?”
XD
*****
Phi nhìn xuống cổ tay, hai nốt phỏng đỏ bầm,
bắt đầu có hai bọc nước trắng nho nhỏ, không thấy đau mà bắt đầu
thấy ngứa, có lẽ ngày hôm qua, đàn anh nghĩ ràng Phi “ma đầu” giả
bộ té xỉu để khỏi bị phạt, nên phải dùng điếu thuốc cháy đỏ châm
vào cổ tay để thử xem Phi có xỉu thật hay không. Nếu làm bộ ngất
xỉu, chẳng những đàn anh phạt thêm rất nhiều mà cả khóa còn bị đàn
anh “thuyết trình” dài dài dưới trời nắng đỏ lửa.
Những vết trầy, vết máu trên những đốt xương
ở lưng bàn tay, ở xương cánh chỏ, ở đầu gối bắt đầu thâm khô, có
mầu nâu đen, hình như da thịt bắt đầu lần lần lành lại. Hai cái
cùi chỏ cũng còn rát lắm, kết quả những lần bò trên cát, trên những
bãi đá vụn ở một chỗ nào đó trong quân trường. Bây giờ lại kẹt cứng
trên chiếc giường sắt này, làm Phi bối rối cùng cực.
Không lẽ muốn trở thành một sĩ quan HQ khó đến như vậy sao? Còn
cái mộng hải hồ, mộng trở thành Hạm trưởng với những điều tâm niệm,
với Tài Đức –Danh Dự -Trách Nhiệm sao lúc này Phi cảm thấy quá xa,
xa cách ngàn trùng.
“Em nói trong thư: "Mấy bữa rày,
Sao mà bươm bướm cứ đua bay;
Em buồn em nhớ, chao! em nhớ!
Em gọi thầm anh suốt cả ngàỵ “
XD
Bây giờ mạng sống còn không giữ nổi thì kể gì đến ngày mai. Bây
giờ Phi như một kẻ lạc loài, một người cô đơn, đang chới với trong
biển tối, không được quyền quyết định, không thể rời bỏ quân ngũ,
không thể làm được cái gì.
Bây giờ ngoài Phi ngồi đây, một đám bạn bè ngổn ngang trong bệnh
xá, một đám bạn bè được “huấn nhục” ngoài sân. Gia đình thật xa,
người yêu cách biệt, Phi thật sự cô độc hoàn toàn, không một ai
bên mình, ngoài trừ một đấng thiêng liêng nào đó trên cao.
Định mệnh nầy đây, vượt quá tầm tay của Phi, bây giờ chỉ còn có
Thượng Đế, một quyền lực, có thể ở tại đây, ở thật gần, ở đâu đó
hay có thể ở thật xa, xa thăm thẳm trên chín tầng trời.
Trong quân trường kín cổng, dưới ánh nắng đỏ hồng, tiếng đàn anh
cán bộ vẫn còn văng vẳng bên tai:
“ .... Chỉ có tinh thần là quan trọng ...”
“Tánh mạng đành giao tay tạo hóa
Tử sinh đâu rủn chí văn nhân
Một mai bình phục tha hồ nhẩy
Ðạp bốn vách tường mới lại gan.”
HMT
Dân Đen
Đệ Nhị Bảo Bình
|