
Ta giữ lòng ta một chút
hương
Dù cho kỷ niệm nát đôi đường
Nếu em trở lại tìm thu trước
Trả lại nơi này nỗi nhớ thương.
Trần Ngân Tiêu
***
Thẫn thờ bước ra nhà xe, Thành đóng mạnh cái cửa sau, như trút
tất cả những ưu-tư, buồn nản chất chứa trong lòng từ nhiều
năm tháng. Đằng sau văng vẵng tiếng khóc sụt sùi của Thúy,
người vợ mà Thành đã vâng lời bố mẹ cưới hỏi trong sự vội vàng,
một quyết-định sai lầm, to lớn trong đời mà chắc hết cuộc đời
nầy Thành không bao giờ quên được. Người đàn bà thật đẹp, thật
sang nhưng tính tình khác hẳn hoàn toàn với Thành.
Người vợ mà bố mẹ đã hãnh diện sắp đặt cho Thành, một hôn nhân
mà Thành không bao giờ nghĩ tới. Lúc độc thân, Thành đã là một
người ít nói, bây giờ có gia đình lại càng ít nói hơn. Sự việc
nầy làm Thúy càng nói nhiều và nói mãi. Hai đứa con, thằng
cu Bi và cái Nga giờ nầy đã lên giường ngủ, mà chúng nó có nghe
được sự cãi vả đi nữa, chắc tâm hồn ngây thơ của chúng cũng không
hiểu gì đâu.
Tính đến hôm nay, Thành lập gia đình đã hơn năm năm. Năm năm
dài đăng đẳng... Sau ngày đám cưới, bố mẹ Thành đã dàn xếp để
vợ chồng ở chung nhà, dành cho căn phòng ở tận trên tầng thứ
hai. Những lần gây gổ xích mích, nhiều khi ông bà cũng biết,
nhưng tảng lờ không nghe, không thấy. Đời sống vợ chồng không
lẽ sống mãi với bố, với mẹ.
Rốt cuộc, Thành quyết định dọn ra riêng chỉ vì không muốn buồn
lòng bố mẹ. Ngày dọn nhà, giương mặt của bố già hẳn ra, không
có nụ cười. Còn mẹ thì nước mắt lưng tròng, lúc nào cũng khuyên
nhủ hai con phải tha thứ lỗi lầm lẫn nhau, phải thương yêu nhau,
nâng đỡ nhau mà sống cho hết cuộc đời còn lại. Thành bề ngoài
thì vâng vâng, dạ dạ nhưng trong lòng thật buồn, thật đau khổ
vì những sai lầm của mình đã qua.
Một năm sau ngày đám cưới, bố lâm bịnh thật nặng, cái bịnh mà
không ai muốn nhắc tới, đó là bịnh ung thư phổi. Những ngày
hút thuốc thật nhiều, những ngày khổ cực, chết đi sống lại trong
những trại tù đã ngậm nhấm hết sức khỏe còn lại của bố.
Sang tới Mỹ, nhờ mẹ Thành chuyển một số của cải rất lớn từ quê
nhà, bố của Thành kiếm được một cái nghề thật nhàn hạ, ít lương
nhưng có mẹ phụ giúp nhờ vào cái nghề giử trẻ cho mấy người hàng
xóm, mua được một căn nhà cho cả gia đình, trong đó có Thành,
được đi học thành tài, được việc làm vững chắc, nhiều lương.
Công ơn của bố mẹ như trời cao bể rộng, nhất là bố đã sống sót
từ những trại giam, đã đưa gia đình sang một chốn bình yên ở
đây, đã lo cho con cái học hành đầy đủ.
Biết được mình không sống bao lâu, sau khi bác sĩ cho xuất viện
về nhà.
Bố nói với Thành:
- Bố mẹ thật đau
buồn khi thấy vợ chồng con không được hạnh phúc. Không biết ngày
trước bố ngăn cản tình yêu của con và cô Hạnh có đúng hay không?
Nhưng thật sự bố có sai lầm đi nữa thì lúc nào bố cũng mong cho
chúng con được hạnh phúc đời đời. Trước khi bố lìa đời, bố nguyện
cầu với Chúa, với Mẹ cho vợ chồng con bỏ hết những dị đồng khác
biệt, hòa thuận với nhau, lo lắng cho tương lai của con cái sau
nầy. Con hứa với bố hay không...?
Thành cũng ứa nước mắt, thương bố vô cùng, nói nhỏ:
- Bố đừng lo cho
chúng con. Bố ráng tịnh dưỡng cho khỏe. Con hứa sẽ cố gắng
cầu nguyện nhiều hơn....
Thành nói chuyện với bố, cặp mắt đỏ hoe, bố hết lòng thương
con, đâu còn sống bao lâu mà vẫn lo cho Thành, một đứa con trai
trưởng, một đứa con trai đã mất ăn, mất ngủ khi chọn lựa tình
yêu và chữ hiếu. Phong tục trên đời có cái hay, cái dở, không
biết dở hay hay, cuối cùng Thành đã quyết định lấy chữ hiếu làm
đầu, quyết định hy sinh tình yêu của mình để làm theo ý bố mẹ.
Lỗi lầm này đâu biết đến bao giờ mới hết.

Hình ảnh những ngày hồng
hạnh phúc với Hạnh, một người con gái thật hiền, thật ngoan
chỉ có một cái tội là người ngoại đạo. Ngôi trường đại học
to lớn, trong đó đã đào tạo cho Thành trở nên một công dân
trí thức, một sinh viên xuất sắc, và cũng tạo cơ hội cho Thành
gặp gỡ với Hạnh. Như một câu chuyện thần tiên nào đó, hai
đứa quen nhau, tình yêu thơ mộng tuyệt vời, hạnh phúc ngút
ngàn, tay trong tay mỗi khi gặp gỡ. Sự thành công của Thành,
phải nói có một phần đóng góp của Hạnh. Những khó khăn trong
lớp học, những chán nản sau những bài thi quá khó đều tan biến
dễ dàng khi Hạnh và Thành gặp nhau và bàn luận đến những ngày
tương lai sắp tới.
“ Đôi lứa thần tiên suốt cả ngày
Em ban hạnh phúc chứa đầy tay
Dịu dàng áo trắng trong như suối
Tỏa phất đôi hồn cánh mộng bay “
HC
Tình yêu trong trắng của hai đứa, mặc dầu cũng rất kín đáo nhưng
dần dà chúng bạn cũng biết được, rồi bố mẹ cũng hay. Bố mẹ Thành
sau những ngày sang Mỹ, một lòng cầu nguyện cho gia đình, lúc
nào cũng hướng về Chúa, thường hay mua hoa dâng lên Mẹ khi may
mắn đến cho gia đình, cho con cái.
Bố mẹ còn tham dự những buổi đọc kinh vào những ngày Chúa Nhật,
một lòng kính cẩn dâng niềm tin cho Chúa trong những ngày còn
lại.
Trong số các bạn bè của bố mẹ, có nhiều gia đình cũng có con
gái tới tuổi cập kê, lúc nào cũng muốn làm xui với bố mẹ của
Thành, lâu lâu cũng ngỏ ý xa gần đâu đó.
Mỗi lần, sau buổi cơm chiều, mẹ tới gần Thành, nhỏ nhẹ bảo:
- Lúc nầy con
học hành thế nào?
- Thưa mẹ,
học ở trường đại học lớn nầy cũng khó khăn lắm. Nhưng mẹ đừng
lo, con cố gắng chăm học là xong.
Mẹ Thành mỉm cười, vào đề thẳng thừng, hỏi:
- Mẹ nghe nói là
con đã có bạn gái rồi phải chăng?
Thành hơi ngạc nhiên, ngẩn người ấp úng nói:
- Dạ... con có
quen ... Mà sao mẹ biết được?
- Mẹ biết
lúc nầy cũng trễ lắm rồi.? Nhưng con nói cho mẹ biết cô ấy là
người như thế nào được không?
Thành phải ngồi lại nói chuyện với mẹ về Hạnh, về tính tình,
về những tình cảm lúc hai đứa gặp nhau.... Thành say sưa nói
mãi, quên đi là mình đã đề cao một người con gái xa lạ với bà
mẹ của mình. Một cô gái mà bà chưa hề gặp mặt. Bà cắt ngang:
- Cô ấy là con
nhà ai vậy? Sao mẹ không thấy trong ca đoàn hay ở nhà thờ? Cô
ấy ở giáo xứ nào thế?
Thành mất hứng, trả lời chậm chạp:
- Cô ấy không có
đạo mẹ à!
Giương mặt của mẹ đang tươi tỉnh, hồng hào bỗng dưng đổi sắc,
một điều mà chưa bao giờ Thành thấy ở mẹ trong cuộc đời. Giương
mặt sắc lạnh, nụ cười của mẹ tắt hẳn hồi nào, trở thành xanh
tái, hỏi lại:
- Cô ấy không phải
là người Công giáo thật à?
Thành chỉ gật đầu thật nhẹ, ân hận là mình dại dột, nói quá
nhiều về Hạnh, một người con gái chỉ có Thành thật sự thương
yêu, lại còn tâng bốc một kẻ xa lạ với người mẹ của mình.
Mẹ Thành không nói thêm gì nữa, cặp mắt đỏ ửng, lẩng lặng vào
nhà trong, như muốn dấu đi những giọt lệ tiếc nuối cho đứa con
khờ dại của mình.
Bố mẹ của Thành, ngoại trừ những giờ làm việc, những ngày cuối
tuần, những ngày lễ lạc, ông bà đã để hết thì giờ làm việc tông
đồ, phụ giúp công việc nhà thờ. Ngay như mẹ rất bận rộn, nhưng
cũng tình nguyện làm chủ tịch cái hội gì đó mà Thành không nhớ
rõ. Ông bà đã chấm rất nhiều cô cho Thành, con cháu của mấy
người trong họ đạo.
Bây giờ Thành mới nghĩ ra tai sao mẹ mình xúc cảm quá nhiều
khi nghe thằng con trưởng của mình thương yêu một đứa con gái
không có dính dáng gì đên cái tôn giáo thành kính của bà. Bà
còn mặt mũi nào để nhìn các bạn bè của bà trong họ đạo đây. Còn
ăn nói làm sao khi bà đang ở cái vị trí thật cao của hội???
Thành ăn năn thật nhiều khi thấy mẹ buồn. Lần đầu tiên, trong
đời Thành thấy mẹ thật đau khổ khi nghe cái tin về Hạnh. Thành
vừa trách mình, vừa thương mẹ, bối rối cùng cực không biết làm
thế nào cho phải, chỉ còn một cách duy nhất là đi tìm Hạnh, thứ
nhất là giải bài tâm sự, thứ hai là bàn với người yêu của mình
tìm cách giải quyết cho ổn thỏa vấn đề, có nghỉ học một ngày
thì cũng chẳng sao.
*****
Thành tìm mãi mới gặp Hạnh ngay trong thư viện, một nơi mà hai
đứa thường hẹn nhau để học bài. Hạnh học sau Thành một năm,
châm chạp với mấy môn toán, nhưng xuất sắc về các bộ môn văn
chương và thương mại. Ngày hôm nay cô mặc chiếc áo đầm trắng,
trông thật hiền, giống như một nàng tiên xinh đẹp. Thông thường
Hạnh tươi cười nói trước, nhưng hôm nay, Thành vội vã kéo Hạnh
ra hành lang, nói:
- Em có bận lắm
không? Anh muốn bàn một chuyện với em?
Tươi cười, Hạnh trả lời:
- Anh có chuyện
gì mà quan trọng thế? Em đang học thi cho ngày mốt thôi.
Bài vở cũng học hết rồi. Anh cứ thong thả mà nói.
Thành kéo vội Hạnh sang câu lạc bộ của sinh viên, giờ nầy cũng
không có mấy người lai vãng. Thành nói:
- Bố mẹ anh đã
biết chuyện hai chúng mình quen nhau. Quan trọng nhất là họ cũng
biết em không có đạo.... Anh mới nói chuyện với mẹ, bà ấy thật
buồn khi nghe anh nói về tôn giáo của em...
Hạnh chau mày, nhỏ nhẹ
nói:
- Biết em khác
đạo thì tại sao bác lại buồn nhỉ?
Nhìn gương mặt ngây thơ của Hạnh, Thành lại càng bối rối hơn
nữa, Hạnh không thể nào biết được sự việc quan trọng mà các người
lớn đã nghĩ, không biết gì đến những phong tục, nề nếp đã ăn
sâu vào đời sống, vào mạch máu của bố mẹ Thành. Thành định bàn
thêm nhưng Hạnh thật sự không nghĩ chuyện có đạo hay không có
đạo là quan trọng một đời.
Từ giã Hạnh ngày hôm đó, Thành như một kẻ mất hồn bơ phờ nghĩ
đến những ngày xa nhau, xa hẳn cái niềm hạnh phúc, cái tình yêu
mãnh liệt của mình đối với người con gái vẫn còn có quan niệm
tự do, khờ dại về tôn giáo.
Ngày cuối tuần sau đó, cả bố lẫn mẹ đều hỏi Thành thật nhiều
về Hạnh, đã bao nhiêu lần, câu hỏi “tại sao” cứ lập đi lập lại
cả trăm lần. Tại sao lại yêu một người khác tôn giáo, tại sao
dại dột một đời, tại sao có biết bao nhiêu người con gái xinh
đẹp, thật xinh trong ca đoàn, trong nhà thờ, tại sao..., tại
sao...??? Tại sao Thành lại gặp gỡ một người con gái ngoại đạo.

Hạnh rữa xong mặt mũi, vuốt vội mái tóc thề óng ả, tiến lại bàn
học cố gắng ngấu nghiến bài vở cho ngày thi. Lời nói hồi chiều
của Thành kỳ lạ thật, tại sao mẹ Thành lại phiền nảo về đạo giáo
của gia đình Hạnh. Cha mẹ chỉ sinh thêm một đứa con gái là Hạnh
trên đất Mỹ nầy, ngày chạy loạn khi xưa, ông bà đã mất hết mấy
anh chị của Hạnh. Chiếc xà lan chở người tỵ nạn đụng vào chiếc
tầu thật lớn, lật úp, chết gần hết mọi người trên đó. Cha mẹ
của Hạnh cũng sắp chết chìm, được tầu lớn vớt lên kịp, không
hề gặp mặt cho tới ngày đến Guam mới được sum họp, mới biết
rằng chỉ còn hai vợ chồng sống sót. Càng đau buồn về sự mất mát,
cha mẹ Hạnh càng tin sâu vào triết lý vô thường, kiếp sống phù
du, chuyên tâm niệm Phật.
Hạnh ra đời lớn lên trong một xã hội đầy bình đẳng, tự do. Cha
Hạnh thật sự sống trầm lặng với cuộc đời, tiếc nuối khi mất
hết các đứa con thân yêu của mình, rất nuông chiều đứa con còn
lại. Thật ra ông đã an phận với số phần, ngày ngày ngồi thiền
trong bóng tối, suy gẫm cuộc đời. Hạnh có lần tâm sự với mẹ
về Thành, mẹ lắng tai nghe rồi chỉ căn dặn Hạnh phải học hành
đàng hoàng, tốt nghiệp xong xuôi rồi mới tính chuyện gia đình,
chuyện hôn nhân.
Lúc còn thơ ấu, Hạnh cũng cùng cha mẹ ngồi thiền vào những ngày
cuối tuần, đi chùa, nghe và nghiền ngẫm những triết lý luân hồi,
lý nhân-duyên, thuyết vô-thường, khổ, vô-ngã trong cuộc đời phức
tạp nầy. Càng cao vọng, càng ràng buộc vào vật chất thì càng
chuốc lấy những đau khổ không thể nào tránh được. Cuộc đời,
sự nghiệp, tiền của, danh vọng đến rồi lại đi không thể nào giữ
mãi mãi bên mình . Thêm vào đó, nền giáo dục ở đây đã thắm nhuần
vào đầu óc của Hạnh những danh từ của tự do, bình đẳng. Câu
chuyện của Thành làm Hạnh chẳng muốn học nữa, bước lên giường,
gác tay suy nghĩ.
******
Thành cầm bức thư quá khổ, bức thư của một hãng điện tử ở thành
phố nầy, chứng nhận là họ bằng lòng mướn Thành ngay sau khi ra
trường, trả lương thật hậu. Bố mẹ mừng lắm hầu như cả đêm không
ngủ được. Thành không muốn dùng điện thoại ở nhà để gọi cho
Hạnh, sợ rằng bố mẹ không vui, mặc dầu muốn gọi cho Hạnh ngay
lập tức. Sáng hôm sau, mẹ bảo:
- Ngày
hôm nay mẹ mang một bình hoa để dâng lên tạ ơn Mẹ. Thật
là phúc đức cho gia đình của minh đấy! Biết bao nhiêu người
ra trường rồi mà chưa có việc. Chúa và Mẹ thương con nhiều
lắm đấy Thành ạ!
Không chờ Thành lên tiếng, bà nói tiếp:
- Cuối
tuần nầy, bố mẹ dẫn con sang thăm gia đình ông Tổng Tâm nhé!
Bố mẹ đã nhận lời mời của gia đình ông Tổng rồi. Con ráng
thu xếp đi với bố mẹ…
Thành bất ngờ thật sự, cuối tuần nầy Thành đã hẹn với Hạnh rồi,
dự định là sẽ dành nguyên ngày để chia sẽ cái sự vui mừng, sự
thành công của Thành đến với người yêu. Thành ngập ngừng nói:
- Không
được đâu mẹ à! …Con đã có hẹn rồi! …Sao mẹ không nói gì với
con trước khi nhận lời người ta. Ít ra mẹ phải xem con có
bận rộn gì không chứ!
Mẹ Thành đang vui, làm như không để ý tới câu nói của Thành,
bảo:
- Thì
con hẹn lại khi khác vậy! Ði với bố mẹ có chuyện quan trọng
lắm đấy!
Ðầu óc Thành miên man bừng tỉnh. Thì ra ông Tâm có cô con gái
tên Thúy. Thành cũng biết từ nhỏ. Gia đình bố mẹ Thành và gia
đình ông Tâm biết nhau từ ngoài Bắc, di cư vào Nam, rồi chạy
sang Mỹ. Cô Thúy là con gái út của ông bà, mới tốt nghiệp mãnh
bằng Nha sĩ, người mãnh mai xinh đẹp. Thì ra là thế! Chắc mẹ
muốn làm mai cho mình một cô vợ đẹp đầy tương lai hứa hẹn.
Thành thật sự cau có:
- Con đã nói rồi mẹ
à! Con đã có hẹn rồi! Mẹ gọi lại ông Tâm hủy bỏ đi!
Mẹ Thành mặt biến sắc, lạnh lùng hỏi:
- Con bảo mẹ hủy
bỏ thế nào đấy chứ! Chuyện người lớn đâu phải chuyện vui
đùa, muốn hẹn thì hẹn, muốn bỏ thì bỏ!.... Thế có phải con
có hẹn với cô ...cô …gì đấy phải không?
Thành biết dấu cũng không được, thẳng thắn trả lời:
- Phải đấy mẹ à!
Chúng con muốn chia vui cùng nhau. Để lúc nào rảnh, con
đi với bố mẹ được không?
Mẹ Thành không ngờ thằng con trai hiền lành, ngoan ngoãn của
mình, ngày hôm nay lại cứng đầu, lì lợm đến thế! Không biết
nó có bị con nhỏ kia bỏ bùa mê, thuốc lú rồi chăng? Bà đổi giọng:
- Thế ra bây giờ
cậu đã học hành thành tài, có công ăn việc làm rồi thì cậu coi
chúng tôi chẳng ra gì cả, phải không?
- Không phải
đâu mẹ. Chuyện này con ....
- Thế thì
cậu nghe cho rõ đây. Tôi không cần biết bạn gái của cậu hiền ngoan
như thế nào. Gia đình chúng tôi không chấp nhận con dâu ngoại
đạo. Không kể sau này cậu theo tà ma quỷ quái, cậu có xứng đáng
là trưởng tử của gia đình hay không? Cậu chọn lựa đi...
Cả ngày, cả tuần, cả tháng sau đó Thành đau khổ miệt mài, không
lẽ bây giờ vì tình yêu đầu đời của mình mà phải bỏ công ơn bố
mẹ, cả hai người cũng đã già yếu rồi, không lẽ Thành lại bất
hiếu, bất nghĩa như những người bất chính.
Câu nói của mẹ lúc nào cũng văng vẳng bên tai "Cha mẹ là
ruột thịt, vợ chồng như quần áo. Quần áo mất đi còn có lại,
cha mẹ mất đi là vĩnh viễn mất luôn." Phải làm thế nào
cho vẹn toàn mọi thứ, hay là phải cứng rắn quên đi cái tình yêu
sâu đậm, nghe lời bố mẹ ưng thuận một người con gái thật xa,
thật lạ.
*****
Trước hai ngày đám cưới với Thúy, Thành gặp lại Hạnh cũng tại
cổng trường bên hông thư viện. Hạnh gầy đi thấy rõ, nhưng
cặp mắt vẫn tinh anh, buồn xa xăm vời vợi.
Hạnh nhỏ nhẹ hỏi Thành:
- Anh có khỏe không?
- Cám ơn Hạnh,
anh vẫn bình thường. Chỉ tội cho em...
Cặp mắt đỏ hoe, đầy nước mắt, giọng Hạnh nghẹn ngào:
- Có lẽ đây là
lần cuối cùng được nói chuyện cùng anh. Tháng sau bố mẹ
của em sẽ dọn sang tiểu bang khác...Trong tận đáy lòng của
em, lúc nào em cũng mong muốn cùng anh sánh vai, kề cận bên
nhau cho đến hết cuộc đời còn lại. Nếu có cùng anh lên tận
thiên đàng hay xuống hỏa ngục em
vẫn theo anh.
Hạnh gắng gượng che
dấu nỗi buồn, nói nhỏ:
- Tình yêu của
chúng mình có lẽ do số trời an định, có duyên mà không nợ...
Kiếp này không được thì em cũng mong rằng kiếp sau ở một
khoảng đời nào đó, em và anh sẽ hạnh phúc bên nhau...
Không đợi Hạnh nói hết, Thành nắm chặt tay của người yêu nói
lớn:
- Hay là anh từ
hôn rồi tụi mình trốn đi...
Một niềm vui lóe lên như tia chớp khi nghĩ đến hai đứa được
sống bên nhau, rồi vụt tắt. Hạnh buông tay thành ra, nắm chặt
đôi vai rắn chắc, bình tỉnh nói với Thành:
- Anh đã mất trí
rồi hay sao? Bố mẹ của anh công lao như trời cao, biển rộng, đã
tạo cho anh thể xác nầy, đã dầy công nuôi dưỡng để anh thành người
xứng đáng. Anh không thể nào ra đi với em như thế! Cha mẹ của
em cũng không chấp nhận một người con rễ bất hiếu như vậy. Tình
yêu của chúng ta có thể dần dần sẽ phôi pha với ngày tháng. Chúng
mình ra đi như thế sẽ ân hận suốt cuộc đời.
Thôi thì ... em lúc nào cũng khấn nguyện cho anh được hạnh
phúc thật nhiều với chị Thúy. Chị ấy thật xinh, thật xứng
đáng làm một người vợ hiền…
Hạnh muốn nói thật nhiều với Thành, muốn nói thêm nhưng xúc động
đã ngăn chận tiếng nói từ trong tim, nước mắt tuôn trào không
dứt.
“ Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?
Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu?
Sao bông phượng nở trong màu huyết,
Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu? “
Hàn Mặc Tử
“ Ngày chia tay mưa rơi về trên phố
Lệ chúc người hay tôi khóc cho tôi
Rồi mai kia không biết bến bờ nào
Mong người ấy yên vui trong hạnh phúc “
Nhân Hậu

Ngày cưới của Thành và Thúy thật linh đình, to lớn. Bố mẹ hai
bên vui cười sung sướng. Những người trong họ đạo tấm tắc khen
tặng, to nhỏ với nhau mà có lẽ cũng muốn để Thành nghe được:
-Chú rễ có phúc quá chừng, cô dâu xinh đẹp lại học thức đầy
người...
Lúc đó Thành cũng muốn quên đi những quá khứ thương yêu nào đó,
mong muốn một lần cho tương lai của mình sẽ đúng với những lời
chúc tụng của họ hàng hai bên.
“ Thắp sáng tình ta, kẻo thọ thương
Có khi địa ngục hóa thiên đường
Nhưng thiên đường cũng thành vô nghĩa
Nếu giấu trong tim một chiến trường.”
Từ Nguyên
Những ngày đầu tiên sống chung với người vợ mới, Thành từ từ
nhận thấy bề trái của cuộc đời, bề trái của một con người sang
trọng, bề trái của một người vợ thật xinh trong cái xả hội ở
đây.
Gia đình của Thúy giàu sang từ lâu lắm, mổi câu nói của
Thúy là một mệnh lệnh cho chồng, trái hẳn với Hạnh lúc nào cũng nói năng đầm
ấm, nhỏ nhẹ khi đối đáp với Thành. Hơn thế nửa, Thúy thỉnh thỏang lại
đem chuyện tình quá khứ ngày xưa của chồng ra làm đề tài cải vả, để có
cớ chạy tội những lỗi lầm của Thúy đối với bố mẹ của Thành. Ông bà đâu
có ngờ một đứa con dâu tân tiến, học thức, cao sang lại hổn hào, đối xử với
bố mẹ chồng chẳng ra gì hết. Những lần vợ chồng cải vả không có lý do chính
đáng đã làm Thành sa sút thấy rỏ. Mới có vài năm mà Thành trông gìa hẳn ra,
nhiều lúc đêm khuya, trăng lặn, Thành nằm yên trong phòng khách, trên
băng ghế sa lông, nhớ đến Hạnh và khúc nhạc buồn “ Trả lại thoáng mây ”,
nghe những giọt nước mắt lưng tròng, chảy đầy trên mặt.
“ Nước mắt nào… nhỏ xuống ướt môi khô
Những đêm khuya... nghe tình về réo gọi
Những chiều Thu…mưa bay từng hạt nhỏ
Giọt lệ sầu.. rơi rụng nát tim anh … “
Những tháng ngày dài trôi qua, ngôi mộ của bố bây giờ xanh
cỏ. Mẹ của Thành sống thật yên lặng, lúc nào rảnh rổi là bà đọc
kinh, cầu nguyện. . Thành bây giờ có một đứa con trai, một đứa con gái, khuôn
mặt của chúng nó thật buồn, như tấm lòng của người cha chịu đựng, của một người
đàn ông đau khổ.
Hạnh ơi, bây giờ em ở đâu?
Những đau khổ nầy chính tay anh đã tạo ra, hậu quả
bây giờ chính do anh đã quyết định, lỗi lầm nầy chính do
anh đã gây ra, bây giờ anh sẽ can đảm chấp nhận. Anh đã
thật sự một lòng hiếu thảo, đền đáp công ơn bố
mẹ, chỉ muốn họ vui lòng, sung sướng. Nhưng còn tấm lòng
anh ở đây, vật chất thừa thải nầy có ý nghĩa gì đây,
khi tình cảm của anh với người vợ mà bố mẹ đã chọn lựa,
đã hoàn tòan băng giá.
Tất cả bây giờ tinh thần của anh là con số không to tướng,
tràn đầy những ân hận không nguôi. Những sự sung sướng của bố mẹ chỉ thoáng
qua vài tuần, vài tháng. Nhưng đau khổ triền miên của anh bây giờ
sẽ kéo dài cho đến hết cuộc đời còn lại ...
“
Em đi về… một chiều nắng úa mi
Đường em đi… phai nhạt dấu chân hồng
Đếm xót xa …em về trong tình mộng
Đễ hồn anh… là một cõi hư không “
Ngòai trời đã tối lắm rồi, gío lạnh
thổi từng cơn, báo hiệu cho cơn giông sắp đến. Thành vớ vội chiếc
áo khóac, dự tính lái xe ra khỏi nhà để tìm một sự tỉnh lặng
nào đó, suy gẩm cho cuộc đời, cho ngày mai .......

Trời đổ mưa tầm tã, chiếc xe BMW mới tinh không hiểu vì
sao người tài xế bổng dưng lạc tay lái đụng nhẹ vào mấy khối
xi măng bên vệ đường.
Con đường xa lộ số 5 rộng thêng thang, nhưng lúc nầy trơn
như mỡ, chiếc xe còn trớn, vẫn chạy xiêng xẹo, bật sang bên phải… bên trái…
***
Theo
lời người tài xế của chiếc xe vận tải mười tám bánh, được cảnh
sát điều tra trong bệnh viện, khi ông ta thấy chiếc xe BMW
thì quá trể rồi.
Chiếc xe hàng khổng lồ thắng không kịp, trờ tới, đè bẹp chiếc
xe nhà thật nhỏ, trong đó chỉ có một nạn nhân, một người đàn
ông tên là Thành gì đó, sống trong khu phố sang trọng phía bên
kia ngọn đồi Laguna thật cao, sát cạnh bờ biển Thái Bình.